247Truyen.com

Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa Chương 20

Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa Chương 20 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Nếu dùng một từ để miêu tả chính xác trạng thái của Chu Tự Hằng, thì đó chính là: Lần đầu biết yêu.

Cậu tự cho rằng mình che dấu cảm xúc rất tốt, nhưng Chu Xung và Tưởng Văn Kiệt vẫn có thể nhìn ra được từ trong ánh mắt của cậu.

Chỉ cần cô bé cười một cái thôi, cũng đủ khiến cậu vui vẻ cả mấy ngày.

Chỉ cần một câu nói của cô bé, cũng làm cậu phải nhắc đi nhắc lại mãi.

Sân thượng của hai nhà rất gần nhau, mỗi tối Chu Tự Hằng thường ôm đàn ghita đánh một bản, Minh Nguyệt nghe thấy tiếng đàn là sẽ chạy ra khỏi phòng, cầm một quyển sách, ngồi trên ban công yên lặng lắng nghe, còn vỗ tay khen ngợi nữa.

Mỗi lần như vậy Minh Đại Xuyên đều rất tức giận đến gõ cửa nhà họ Chu, Chu Tự Hằng thấy vậy thìkhông dám đánh đàn nữa, sợ lại chọc giận Minh Đại Xuyên.

Trong tiết Thanh Minh, Minh Đại Xuyên cùng vợ về quê thắp hương cho tổ tiên, hi vọng các vị hương thân phụ lão có thể nhìn thấy được thành công của hắn.

Lúc chia tay Chu Tự Hằng để về quê, Minh Nguyệt nghiêm túc dặn dò anh trai: “anh Chu Chu, anh phải tự chăm sóc tốt cho bản thân đấy, buổi tối đừng ra ban công đánh đàn nữa, sẽ cảm lạnh đó biết không?”

Chu Tự Hằng gật đầu như băm tỏi, chỏm tóc cứ dồn dập đung đưa trước sau.

Chu Xung thì không có ý định về quê, lúc Chu Tự Hằng hỏi hắn có về quê không, hắn chỉ ngồi phịch xuống ghế salon, híp mắt hút thuốc nói: “Cũng chết mẹ nó hết rồi, về làm quái gì! Cái vùng núi nghèo nàn quanh năm tuyết rơi đấy, ông đây không bao giờ muốn về đó nữa.”

Giọng của hắn có phần kích động, nói xong lại nhắm mắt nghĩ một lát, sau đó vắt áo khoác lên cổ tay rồi báo cáo với Chu Tự Hằng: “Bố đi kiếm tiền cho con đây, tối bố về.”

Nếu hắn đã nói tối về thì nhất định sẽ về, từ sau lần đi Hải Nam năm đó, Chu Xung không bao giờ nóimà nuốt lời với con trai thêm lần nào nữa, dù có muộn đến mấy cũng sẽ về.

Chu Tự Hằng gật đầu tỏ vẻ đã biết, Chu Xung bận rộn, phải xã giao nhiều, Chu Tự Hằng cũng quen rồi.

Ngày lễ được nghỉ, đám đàn em của Chu Tự Hằng không thấy bóng dáng đâu cả, cậu liền một mình đira cầu sông Tần Hoài chơi.

Ngày xuân đến, nắng ấm nhưng vẫn còn một chút se lạnh, vừa mới có một trận mưa nên đường phố trở nên rất sạch.Tuy thời tiết lạnh nhưng vẫn không thể ngăn cản được sự nhiệt tình của những cặp tình nhân, tư tưởng cổ hủ giờ đã không còn, bây giờ họ thể hiện tình cảm với nhau một cách rất tự nhiên.

Chu Tự Hằng đứng trên cầu nhìn, không hề cảm thấy nhàm chán tí nào, bên cạnh còn có một ca sĩ đường phố đang cầm ghita biểu diễn.

Xế chiều, ánh mặt trời dần trở nên trầm tối, dù đang là Thanh Minh, nhưng những mái chèo và tiếng hát trên sông Tần Hoài vẫn không hề ngưng nghỉ.Ở đằng xa, những chiếc thuyền hoa nối đuôi nhau mà đến, hoa đăng làm mặt nước trở nên lấp lánh, cảnh đẹp nên thơ.

Chu Tự Hằng theo thường lệ nhìn xuống sông.

Và lập tức, cậu dập tắt ý định đi về nhà trong đầu lúc này.

Đây là lần đầu tiên, trên những chiếc thuyền hoa tuyệt đẹp kia, cậu nhìn thấy Chu Xung.

Bên cạnh Chu Xung còn có một người phụ nữ, dáng người thướt tha, dù trời lạnh nhưng cô ta vẫn mặc váy ngắn, lộ ra cặp chân trắng như tuyết.

Chu Xung hờ hững trêu ghẹo cô ta, không biết nói với nhau cái gì mà còn cắn môi cắn cổ người ta nữa.

một Chu Xung như vậy, hoàn toàn khác biệt so với Chu Xung mà Chu Tự Hằng biết bấy lâu nay.

Khi ở nhà, hắn hay thích đùa cợt, mở miệng ra là chửi bậy, nhưng vẫn luôn quan tâm và yêu thương con trai, nhưng bây giờ, hắn mặc trên người bộ tây trang, ngũ quan anh tuấn, dáng vẻ kiêu ngạo của một doanh nhân thành đạt, kèm theo đó là sự chững chạc thành thục qua năm tháng.

Khi ở nhà, hắn cười rất nhiều, còn luôn thích lấy lòng Chu Tự Hằng, hiện tại, hắn cũng đang cười, nhưng là với một người phụ nữ.

Như thể đó là một con người hoàn toàn khác vậy.

Chu Xung và người phụ nữ kia đi xuống thuyền, Chu Tự Hằng cũng bị ma xui quỷ khiến mà bám theo sau họ.

Dọc đường đi, tâm trí của cậu không biết đang trôi dạt về nơi nào rồi, chỉ còn lại một mớ hỗn độn, hoàn toàn không hiểu nổi mình đang nghĩ gì, giống như người mất hồn vậy.

Nơi Chu Xung đến là một chung cư cao cấp ở Nam Thành.

Chu Tự Hằng đi theo vào, cậu mặc đồ đẹp, lại bước đi rất tự nhiên, cho nên bảo vệ cho rằng cậu là trẻ con trong khu này, không có một chút hoài nghi.

Bọn họ vào thang máy, Chu Tự Hằng đi thang bộ lên tận tầng 15.

Lúc cửa phòng đóng lại, Chu Tự Hằng gần như không còn chút khí lực nào nữa, cứ thế ngồi ở bậc cầu thang, cậu dựa vào tay vịn, nhìn đồng hồ đã bảy giờ tối rồi.

Căn phòng được cách âm rất tốt, Chu Tự Hằng không nghe thấy gì cả, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài mà thôi.

Khoảng tám giờ mười phút, cửa thang máy mở ra, có người đến gõ cửa, nói là đưa ô và quần áo cho Chu Xung.Chu Tự Hằng đứng ở chỗ tối lén nhìn vào, là người cậu quen, Tưởng Văn Kiệt.

Người phụ nữ nói cảm ơn, Tưởng Văn Kiệt lại nói: “Tôi ở dưới nhà chờ ông chủ.” Sau đó lại đi xuống lầu.

Chu Tự Hằng bỗng cảm thấy rất lạnh, toàn thân lạnh, mặt đất lạnh, không khí lạnh, một cơn gió nhẹthổi qua cũng lạnh, từng chút từng chút ngấm vào xương tủy của cậu, đau đớn như đang bị lăng trì.

Chín giờ hơn, Chu Xung mở cửa ra về, người phụ nữ kia muốn giữ hắn lại nhưng không được.

“anh bận, em ngoan nào.” Chu Xung chỉ hời hợt nói một câu như vậy, nhưng cũng đủ khiến người phụ nữ kia không dám nói thêm gì nữa.

Chu Tự Hằng phát hiện, bố cậu đã thay một bộ vest khác.

Mọi kí ức đều trở nên rõ ràng sau lúc này, từng hình ảnh bỗng dưng ùa về trong đầu cậu.Dạo này khi Chu Xung về muộn cũng đều sẽ mặc một bộ vest khác, bắt đầu từ khi nào nhỉ? Chu Tự Hằng nghĩ, hình như là sau khi cậu nói với bố rằng: “Mùi nước hoa trên người bố nồng quá!”

Cửa phòng đóng lại, Chu Xung ra bấm thang máy để xuống lầu.

“Người đó có phải mẹ con không?” Chu Tự Hằng nhẹ giọng hỏi.

Chu Xung toàn thân cứng ngắc, chậm rãi quay đầu lại.

Chu Tự Hằng đang ngồi co rúc trên bậc thang, hai tay ôm đầu gối, có lẽ do nét mặt khá lạnh lùng, hoặc do ánh sáng mờ, nên Chu Xung không nhìn rõ sắc mặt của con trai.

hắn không thể nói một câu nào cả.

Cho đến khi thang máy kêu một tiếng báo hiệu, hắn mới giật mình thức tỉnh.

“không phải.” Chu Xung khó xử đáp, ngay cả chính hắn cũng không biết là mặt mình lúc này đã trở nên tái nhợt.

Chu Tự Hằng đã ngồi ở đây hai tiếng rồi, vừa ngồi cậu vừa nghĩ đủ những lý do để bênh vực cho bố mình.

Có thể là Chu Xung chỉ tới đây để bàn chuyện làm ăn thôi, bố cậu thường nói là đi kiếm thật nhiều thậtnhiều tiền cho cậu mà, để cậu cưới được Tiểu Nguyệt Lượng, mua được một căn nhà thật to.

Có thể là trong phòng còn có nhiều người khác nữa, Chu Xung chẳng qua được người ta mời nên mới đến thôi.

Hoặc cũng có thể người phụ nữ kia sẽ là mẹ của cậu, như vậy là tốt nhất, cậu không có mẹ, nhưng cậu biết nếu có mẹ sẽ thích lắm, giống như mẹ của Tiểu Nguyệt Lượng vậy, lúc nào cũng dịu dàng ân cần với cô bé.

Cậu nghĩ, nếu người phụ nữ kia là mẹ mình, thì cậu nhất định sẽ thật ngoan, sẽ không đi đánh nhau gây phiền toái cho mẹ, ở nhà cũng sẽ không nghịch ngợm.Cậu cảm thấy việc học cách ngoan ngoãn khôngkhó chút nào, mà việc cậu có thích người mẹ này hay không cũng không quan trọng, miễn bố thích là được.

Nhưng câu trả lời của Chu Xung, đã khiến cho mọi suy đoán của cậu bị vỡ tan thành trăm mảnh.

Chu Tự Hằng lại hỏi: “Vậy đó là vợ bé của bố à?”

[Bố chị có một cô vợ bé nuôi bên ngoài, còn có một đứa con nữa, không biết có phải của ông ấy hay không!] Cậu nhớ lại lời của cô chị họ ở Hồng Kông.

Chu Xung không ngờ là Chu Tự Hằng lại hiểu cả những chuyện này, hắn hoàn toàn bị đánh bại khi nghe con trai hỏi thẳng như vậy.

“Ừ.” Chu Xung khó khăn đáp, dừng lại một chút, hắn chậm rãi bước về phía con trai.

Thang máy mở ra rồi đóng lại, hắn cũng chẳng còn tâm trạng nào mà để ý.

Chu Xung vội vã muốn giải thích, nhưng tính hắn cục cằn, không biết phải nói thế nào cả.

“Vậy mẹ của con…” Chu Tự Hằng hơi khản giọng, mím môi hỏi: “Mẹ của con, cũng là loại phụ nữ như vậy sao?”

Loại phụ nữ như vậy.

một từ đơn giản, lại rất dễ hiểu.

Cậu ngẩng đầu lên, không hề chớp mắt nhìn Chu Xung, dáng vẻ quật cường, không chịu rơi một giọt nước mắt.

Chu Xung thấy môi con trai đã trắng bệch, mặt cũng tái nhợt, hắn muốn đỡ con đứng dậy, nhưng Chu Tự Hằng lại hất tay hắn ra.

“Có đúng thế không?” Chu Tự Hằng lại hỏi.

Ánh mắt cậu rét lạnh như băng, Chu Xung cảm thấy xung quanh mình như có một lớp sương mù bao phủ, ngay cả máu cũng sắp đông lại.

Chu Xung không biết trả lời ra sao, khi đó hắn đưa con về từ đồn cảnh sát, không ai biết người sinh ra đứa nhỏ là ai, và ai là người đưa nó đến.

Ngay lúc này Chu Tự Hằng lên tiếng trả lời giúp hắn: “thật ra thì, bố cũng không biết mẹ của con là ai, con là một đứa con ngoài ý muốn, sự xuất hiện của con không phải là niềm vui của bố có phải không?” nói xong cậu lại nhếch môi cười.

Lời suy đoán này cậu nghe nhiều lắm rồi, từ khi còn học mẫu giáo đến khi lên tiểu học, cậu vẫn luôn nghe người ta nói thế mà.

Họ nói mẹ của cậu là ai không rõ, cậu bị vứt bỏ ở đồn cảnh sát, được Chu Xung nhặt về, họ nói Chu Xung là đồ phong lưu chơi bời, họ nói…

Chu Tự Hằng nghe xong toàn lờ đi, không hề nói hay hỏi han gì bố.

Nhưng giờ phút này đây, nó lại như một cái gai, không chút lưu tình đâm vào người cậu.

Chu Tự Hằng gần như không đứng vững nổi nữa.

Chu Xung vội vàng ôm lấy, cởi áo khoác ra choàng lên người con.

hắn nói: “đã hơn chín giờ rồi, bố đưa con về nhà, chúng ta cùng nhau về con nhé?” Chu Xung gần như đang cầu xin Chu Tự Hằng.

Chu Tự Hằng hất tay hắn ra.

Cậu chợt nhớ đến những ngày trước đây, có phải những lúc này Chu Xung đều ở bên một người phụ nữ khác, đến chín giờ mới lại về nhà với cậu không?

Cậu cảm thấy hết thảy mọi chuyện đều thật nực cười.

Cậu đứng dậy, lui về sau, rồi bất chợt chạy xuống dưới lầu như một kẻ điên.

Chu Xung vội vàng đuổi theo.

Ở dưới nhà Tưởng Văn Kiệt đang đứng che ô đợi.

“Tiểu Tưởng, cậu chặn nó lại giúp tôi!” Chu Xung gào lên.

Ngay lúc Tưởng Văn Kiệt còn chưa kịp phản ứng thì Chu Tự Hằng đã đẩy anh ra, dáng vẻ giống như một con thú nuôi đang bị người ta hãm hại vậy.

Chiếc ô rơi xuống đất và nhanh chóng bị ngấm nước.

Tưởng Văn Kiệt nhìn thấy Chu Xung chạy xuống, chỉ mới kịp mặc áo sơ mi, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Chu Xung đã là một người đàn ông 37 tuổi, thể lực không còn tốt như thời còn trẻ, người mệt nhưng tâm còn mệt hơn, song vẫn cố gắng đuổi theo Chu Tự Hằng.

Ngoài trời mưa rất lạnh, nước mưa ngấm vào da thịt, tê tái đến lạ thường, thêm vào đó là cảm giác nhói đau.

Chu Tự Hằng vẫn không chịu dừng lại, cứ một mực chạy như bay, cậu không biết mình có đang khóc hay không, chỉ biết là nước trên mặt cứ không ngừng chảy xuống.

Cuối cùng cậu dừng lại, đứng trên cầu đá sông Tần Hoài.

Mới đây thôi cậu còn ở đây mơ mộng, rằng tương lai sẽ được nắm tay Minh Nguyệt đi dạo, trở thành một cặp tình nhân thực thụ, đi chơi, nói chuyện với nhau, thậm chí là hôn nhau nữa.Đối với cậu, nơi này có mối tình đầu, có những ước mơ tốt đẹp nhất trong đời.

Vậy mà Chu Xung đã dập tắt hết tất cả.

Mọi thứ tan vỡ thành từng mảnh, ghim sâu vào tim cậu.

Chu Xung ôm cậu vào xe, lấy khăn lau người cho cậu.

Suốt quá trình, Chu Tự Hằng không nói một lời, tựa như một pho tượng đá vậy.

Tưởng Văn Kiệt cũng đã ướt hết người, anh nhìn hai bố con qua kính chiếu hậu.

Mới hôm nào, Chu Xung còn trộm nhìn Chu Tự Hằng tặng quà cho con gái, lo lắng vì con trai quá ngốc, thế mà bỗng chốc, tình cảm cha con ấy lại dễ dàng bị phá hủy.

Chu Tự Hằng yên lặng nhìn ra cửa kính xe, xe đi ngang qua chợ trung tâm, ánh đèn của những cửa hiệu bị mưa làm cho nhòe đi, cảnh vật cứ thế lướt qua rất nhanh.

Đột nhiên cậu nghĩ, mình đã sống mười hai năm vô ưu vô lo rồi, có lẽ sau này, sự hồn nhiên ấy sẽ rời xa cậu mãi mãi.

Và không bao giờ tìm lại được.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa Chương 20

Bạn đang xem Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa. Truyện được dịch bởi nhóm Cung Quảng Hằng. Tác giả: 11 Giờ Phải Ngủ. Chapter này đã được 113 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.