247Truyen.com

Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối Tiểu Bảo Bối - Chương 5

Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối Tiểu Bảo Bối - Chương 5 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Tối hôm đó,Đằng Hàn Mạc trở về trong lòng tràn đầy vui vẻ vì sắp được gặp cô nhưng bước vào thì chẳng thấy ai chờ trong lòng không khỏi khó chịu

" Dì Trương! Dao Dao đâu " Đằng Hàn Mạc thấy gì Trương đi ngang qua liền hỏi.Trong lòng hắn băn khoăn vô cùng,lúc trước mỗi lần hắn về đều là cô đứng chờ ở phòng khách để đưa nước và cất cặp tài liệu cho hắn,việc đó cũng là qui định lẽ nào đã bệnh sao

"Lúc nãy nó làm xong việc nó lật đật chạy lên phòng rồi cậu " Dì Trương nhẹ nhàng nói

"Đã ở trong phòng bao lâu " chân mày Đằng Hàn Mạc nhíu lại.Tỏ vẻ rất khó hiểu và lo lắng.Sáng nay còn vui vẻ mà sao bây giờ lại...

"Dạ vừa mới lúc nãy thôi.Cậu vừa về là nó đã chạy lên phòng bảo muốn nghỉ ngơi " Dì Trương cung kính nói

"Nghỉ ngơi?" Đằng Hàn Mạc suy tư hỏi lại

" À mà cậu chủ này.Hôm nay Dao Dao con bé cứ như người mất hồn ấy.làm việc gì cũng đơ đơ ra đến nỗi sắt rau cắt vào tay chảy máu mà con bé cũng chẳng hay "Dì Trương bắt đầu kể ra báo cáo sự việc.Thật ra dì Trương đã theo bà chủ mấy chục năm nên lòng dì lúc nào cũng mong Nguyệt Dao Dao và cậu chủ thành đôi.Con bé đã có một quá khứ quá đau đớn rồi

"Dì cầm cặp lên phòng giúp con " Đằng Hàn Mạc đưa cặp cho Đi Trương sau đó liền tiến lên tầng 2

"Cốc cốc "Đằng Hàn Mạc gõ cửa phòng Nguyệt Dao Dao

...Bên trong là một mảng yên lặng

"mở cửa cho tôi" Đằng Hàn Mạc tên đáng chết lúc nào cũng lạnh lùng sai bảo người khác như thế

" Cậu...nghỉ đi...hôm nay tôi...mệt " Giọng Nguyệt Dao Dao vọng ra có tiếng thút thít nhỏ

" Tôi muốn vào phòng.Em mau mở cửa cho tôi " Đằng Hàn Mạc tức giận rống lên nghĩ rằng cô gái này hôm nay ăn gan trời sao

" Tôi...thật sự mệt..." Nguyệt Dao Dao lại nói vọng ra tiếng thút thít cô gắng ôm gối nén vào trong cổ họng

" Mở cửa mau.Nếu không em liền lãnh hậu quả " Đằng Hàn Mạc càng tức giận hơn không để ta nghe thấy tiếng thút thít của cô

"Cậu...đi...đi..." Nguyệt Dao trả lời chữ có chữ không

Rầm

Tiếng cửa phòng bị đẩy ra,Đằng Hàn Mạc tiến vào phòng.Con ngươi đầy sự giận dữ.Nguyệt Dao Dao thấy thế liền rất sợ hãi.Đây là lần thứ hai cậu chủ nổi giận với cô.Lần thứ nhất là do cô nói với cậu cô đã quen Tịch Diệp Thành lần đó cậu đã rất tức giận và suốt ba tháng sau đó tránh mặt cô.Lần này là vì cái gì đây,tất cả đều do cậu mà tại sao lại nổi giận?

Nguyệt Dao Dao vội lâu nước mắt muốn lãng tránh chạy ra ngoài

"Tôi đi lấy nước cho cậu " Nguyệt Dao Dao vội vàng hước về phía cửa phòng

Nhưng làm sao mà đi được khi Đằng Hàn Mạc đã kịp ôm cô lại

"Em lẩn trốn tôi?"Đằng Hàn Mạc nhíu mày trợn mắt giận dữ nắm chặt hông Nguyệt Dao Dao

"Tôi...nào...dám.Cậu thả tôi ra...tôi đau"Nguyệt Dao Dao thút thít rơi nước mắt

"Không được khóc "Đằng Hàn Mạc lại gằn giọng

"Huhu cậu thả ra...thả ra...không muốn gặp cậu...huhu cậu đi đi " Nguyệt Dao Dao uất ức khóc to lên,khuôn mặt đầm đìa nước mắt

"Ngoan.Có chuyện gì sao?" Đằng Hàn Mạc cảm thấy rất khó hiểu.Là ai đã đụng vào cô đây?

"Huhu cậu đi ôm tình nhân của cậu đi...Cậu sẽ đá tôi...Cậu yêu Vương Uyển Thy...Cậu lừa tôi...tôi ghét cậu "Nguyệt Dao Dao vùng vẩy muốn thoát ra nhưng Đằng Hàn Mạc ôm chặt eo cô rồi

"Ai dạy em nói những lời này?"Đằng Hàn Mạc mặt trở nên lạnh đi nhưng trong lòng lại phì cười cô gái ngốc này

"Vương Uyển Thy?" Thấy Nguyệt Dao Dao không trả lời Đằng Hàn Mạc nói tiếp giọng trở nên rất hung hăng

" Mặc kệ cậu huhu"Nguyệt Dao Dao cũng không nói chỉ biết khóc

"Ngoan.Cô ta nói bậy.Tôi chỉ thương em " Vương Uyển Thy đáng chết dám đụng đến phụ nữ của anh sao

Nguyệt Dao Dao nghe thấy thế không còn vùng vẫy nữa để mặc cho Đằng Hàn Mạc ôm cô đặt lên giường

" Ngoan.Ngủ đi " Đằng Hàn Mạc hôn vào trán cô sau đó đứng dậy định rời đi

"Cậu...có phải tôi rất xấu xí hay không?" Nguyệt Dao Dao nắm tay của Đằng Hàn Mạc lại

" Nếu em xấu xí.Tôi sẽ yêu cô gái xấu xí " Cô gái này đang nghĩ gì vậy chứ,rõ ràng rất xinh đẹp nghe người khác nói bản thân xấu có liền nhận xấu xí sao.Ngốc quá đi

"Ngoan ngủ đi tôi về phòng " Đằng Hàn Mạc nói rồi đắp chăn cho cô rời về phòng làm việc

Nguyệt Dao Dao do khóc nhiều nên mệt ngủ một giấc đến sáng

-----------------------------------------

Sáng hôm sau

Nguyệt Dao Dao thức dậy từ rất sớm nhưng đã nghe tin Đằng Hàn Mạc ra ngoài từ khuya hôm qua trong lòng có chút buồn

"Dao Dao bà chủ gọi con " Dì Trương đi ngang qua nhà bếp gọi Dao Dao

"À vâng con sẽ vào liền " Nguyệt Dao Dao tức tốc chạy vào phòng bà Ái Châu.Trong nhà,chỉ có trước mặt Đằng Hàn Mạc là cô có cảm giác sợ hãi ngoan ngoãn thôi.Chỉ tại vì anh quá hung hãn thôi còn bản thân mình lại phận tôi tớ ăn nhờ ở đậu làm sao mà cãi lời.Đối với ông bà chủ thì cô cứ như đứa bé tinh nghịch lúc nào cũng lon ton biết làm người khác vui

"Tiểu Dao Dao vào đây ngồi " Bà Ái Châu thấy con bé lấp loa ngoài cửa

" Hì hì vâng con vào đây " Nguyệt Dao Dao nở nụ cười hồn nhiên chạy vào ngồi kế bên bà

"Bạn học của con Mỹ Hoa đã về nước rồi con có biết không? Con bé bảo muốn sang đưa con đi chơi " bà Ái Châu xoa đầu Nguyệt Dao Dao.Nguyệt Dao Dao là bà mang về muốn chăm sóc đứa bé tội nghiệp này làm nhưng nó rất áy náy việc ở trong nhà người khác mà không việc gì làm nên và mới lấy cớ cho nó làm hầu của của con trai chủ ý là muốn giữ con bé lại

" Thật sao ạ?...Nhưng không được đâu ạ " Nguyệt Dao Dao vừa hớn hở đó lại ỉu xìu từ chối

" Sao thế con?"bà Ái Châu thắc mắc

"Hôm nay là ngày con đi lên Chùa và đi uống trà với bà chủ mà.Nếu con đi chơi sẽ không ai đi cùng bà chủ " Nguyệt Dao Dao giải thích lí do,khuôn mặt vô cùng dễ thương

"Haha Dao Dao,đứa bé ngốc này.Con cứ đi đi Dì Trương sẽ đi cùng ta " Bà Ái Châu cười sảng khoái trước sự ngây ngô của cô

" Thật sao ạ? Con cảm ơn ạ " Nguyệt Dao Dao cười hớp hở chạy về phòng thay đồ

" Dao Dao,đứa bé này thật ngoan " Bà Ái Châu thầm nói một mình

Đúng 8 giờ Hà Mỹ Hoa đậu chiếc Audi R8 màu tím của mình tới trước cổng.Nguyệt Dao Dao nghe thấy tiếng xe đoán chắc là bạn mình nên lon ton chạy ra

"Aiz tớ tưởng cậu đã quên người bạn này rồi chứ.Đi du lịch lâu đến thế" Nguyệt Dao Dao giả vờ than thở

"Aizz cái con bé này.Cậu móc méo tớ sao mau lên xe " Hà Mỹ Hoa cũng thêm vài câu châm chọc

" Aiz tớ nào dám " Nguyệt Dao Dao làm bộ mặt kiểu ai oán rồi leo lên xe,cả hai người cười toe toét

Hôm đó Hà Mỹ Hoa đưa cô đi nào là ăn uống,chơi đùa,mua sắm.Cuối cùng cả hai không còn đủ sức chạy nhảy nên liền tìm một quán Cafe ngồi hàng thuyên

"Này cậu có biết không tớ đã đi đến Paris,Tokyo,....thật đẹp nha " Hà Mỹ Hoa vẫn ngồi luyên thuyên về chuyến du lịch dài hạn của mình

" Này hèn chi cậu đã quên người bạn già này cũng phải " Nguyệt Dao Dao nói móc cười khì

" Ủa chứ Đằng Hàn thiếu gia không chăm sóc cậu sao?" Hà Mỹ Hoa hất mặt cười nham hiểm làm cho đối phương đỏ hết mặt

" Cậu đúng là trẻ con...Mà sao cái ả Vương uyển Thy sao rồi? Hôm trước ả ta có tham gia sự kiện của tập đoàn mình còn ngây ngốc khoe khoang muốn theo đuổi Đằng Mạc nhà cậu " Hà Mỹ Hoa vừa hút nước ép trái cây vừa nói

" À...ừm cô ấy bảo Đằng Mạc với cô ấy là..." Khuôn mặt Nguyệt Dao Dao có phần ngượng ngùng buồn bã

" Ả ta đúng là mưa mô mà.Dao Dao cậu thật ngốc cứ để người khác ức hiếp thế sao huống hồ cậu và Đằng Hàn Mạc đã..." Hà Mỹ Hoa nói

" Thôi kệ cô ấy đi " Nguyệt Dao Dao cười qua loa

" Dao Dao cậu phải cẩn thận " Hà Mỹ Hoa cẩn thận nhắc nhở.Dù sao cô cũng là bang chủ của bang phái nhỏ trong Hắc Đạo nên Đẳng Hàn Mạc có quyền lực như thế nào cô hiểu rõ

"Được rồi cũng đã trễ,về thôi " Nguyệt Dao Dao nhìn đồng hồ thoáng thấy đã 11h trưa nên vội muốn về

Chiếc Audi trở lại căn biệt thự Đằng Gia

" Thế thôi tớ về nha " Hà Mỹ Hoa giơ tay

"À À Mỹ Hoa cậu có rãnh không.Có thể dẫn tớ tới Đằng Thị được không?"

" ò mới xa nhau tí đã nhớ nhau sao " Hà Mỹ Hoa trêu ghẹo

" Nào có tớ là đang làm nhiệm vụ thôi "Nguyệt Dao Dao chu cái mỏ nhỏ nhắn cãi lại.Chả. là sáng nay có qua phòng cậu chủ dọn dẹp thấy cậu để tờ giấy trên bàn "Bảo bối trưa nay đem đồ ăn tới cho tôi " nên mới muốn đi ấy chứ

"Được nhanh lên " Hà Mỹ Hoa gật đầu

"À chờ tới vào lấy hộp cơm đã "Nguyệt Dao Dao nói rồi chạy vào trong bếp sau đó liền leo lên xe

Trước cổng toà cao ốc tập đoàn Đế Hào Hàn

" Được rồi tạm biệt cô vợ đảm đang " Hà Mỹ Hoa lại trêu nghẹo

"Hứ.Cảm ơn nhé " Nguyệt Dao Dao cười vui vẻ sau đó hít một hơi bước vào trong lòng có chút ngại ngùng sợ sệt

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối Tiểu Bảo Bối - Chương 5

Bạn đang xem Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com/story/88019125. Tác giả: ThPhm3988. Chapter này đã được 57 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.